thanhgo's blog

Thời gian là hình thái của thông tin.

[2012] Vận hội chỉ đến khi ta nhìn thấy nó

Kinh dịch, triết lí sâu sắc dựa trên những nguyên lí hết sức đơn giản của vũ trụ. Trong cái sự biến hoá khôn cùng của đất trời, con người dần dà đã đóng góp một phần đáng kể vào sự chuyển động này.
Tôi, một đứa con lang thang, một kẻ nô lệ của tri thức, đang thấy đường đời sao quá dài, cuộc sống sao quá tàn nhẫn và vô vị.

Rồi sẽ có ngày tôi hát xong bài du ca của mình

Trong những khoảnh khắc tinh thần tốt nhất của tôi, tôi đã quyết định rằng nguồn gốc cuộc sống hiện tại này là không đáng sống. Ngay sau đó, và một khoảng thời gian dài sau đó, như một con virus, tôi bị ý tưởng này đeo bám dữ dội, thôi thúc tôi không ngừng đưa ra kế hoạch thoát khỏi ma trận này. Trong toàn bộ thời gian của cuộc sống này, tôi chỉ có một ước mơ, đó là những suối nguồn ước mơ của tôi sẽ không bao giờ chấm dứt

Rồi sẽ có ngày tôi hát xong bài du ca của mình

Đã có nhiều cuộc đời đã đi tìm vận mệnh của mình. Đã có nhiều cuộc đời sống và chết như chiếc lá cuốn theo những cơn gió vô tình. Cuộc đời của tôi, cuộc đời của tôi, cuộc đời của tôi!!! Chẳng qua chỉ là cát bụi mà thôi. “Sống chết mong manh, như thân cỏ hèn, mọc đầy núi non”

Ô, vơ vẩn chuyện đời, nhạt nhẽo chuyện tình, tôi đang sống với những điều mình không tương thích

Tôi, như chú bé ngồi trong căn nhà tăm tối, chờ một buổi sớm mai đứng dậy và vụt cháy.

Ngày mà tôi chấm dứt bài du ca, là ngày tôi qua đời.

Luận về chính trị

Chính trị xưa và nay đều được tiến hành bằng sức mạnh và mưu mẹo.

Nhưng sức mạnh phải được biến thành quyền lực, nếu không, sức mạnh chỉ là những gì tàn nhẫn, thô bạo và man rợ. Sức mạnh ví như quặng và quyền lực là luyện kim, bởi vậy nên sức mạnh bộc lộ, còn quyền lực thì huyền diệu. Dĩ nhiên không có quyền lực nào lại không chứa đựng sức mạnh cũng như không có luyện kim nào lại không lọc từ quặng ra, cho nên không thể quan niệm sức mạnh với quyền lực như hai điều tương phản, trái lại quyền lực là sức mạnh đã được biên chế bằng tư tưởng, bằng trí thức. Quyền lực là sức mạnh đã thăng hoa.

Và mưu mẹo phải được biến thành thủ đoạn nghĩa là không lừa lọc, gian xảo vặt vãnh. Thủ đoạn là mưu mẹo đã được tôi luyện bằng mẫn đạt và quyền uy. Thủ đoạn là mưu mẹo để thăng hoa.

Sức mạnh dựa vào thủ đoạn để thăng hoa.
Thủ đoạn dựa vào sức mạnh để bền vững.

Một sự thật dễ chịu

Một buổi sáng bạn thức dậy, anh hàng xóm vui vẻ nhà bên cạnh thông báo với bạn rằng chính phủ Việt Nam đã tuyên bố giải thể, Việt Nam bây giờ trở thành khu tự trị An Nam thuộc mẫu quốc Trung Hoa vĩ đại. Bạn lo sợ rằng một cuộc thanh trừng đẫm máu sẽ sớm diễn ra trên toàn cõi An Nam này. Nhưng bạn cũng phải ra khỏi nhà để đến công ty.

Ở công ty, mọi người từ người Kinh đến người gốc Hoa đang bàn tán sôi nổi về tương lai của mình, bên ly cà phê nóng hổi và vài cái bánh ngọt trên bàn. Đột nhiên, sếp của bạn bước vào dẫn theo một nhân viên mới người Hoa và chỉ định cho bạn trực tiếp hướng dẫn anh ta. Anh ta cao lớn, hớt tóc đầu đinh, có cái tên thật khó phát âm, đang cố gắng hòa đồng với mọi người bằng giọng tiếng Việt lơ lớ. Anh ta cố gắng nở một nụ cười hiền hậu với cái đầu đinh.

Buổi chiều tan sở, bạn cùng vài thằng bạn thân rủ nhau ra quán nhậu để bàn chuyện nhân tình thế thái, chuyện quốc gia đại sự. Quán nhậu vẫn náo nhiệt như mọi ngày, nhưng hôm nay hầu hết các câu chuyện của mọi người đều xoay quanh chủ đề khu tự trị An Nam vừa mới được thành lập. Ở một góc quán nhậu, có một bàn toàn người Hoa và họ nói tiếng Hoa rất to. Tuy nhiên, họ cũng không gây sự gì với các bàn bên cạnh. Bạn cho đó là chuyện bình thường bởi vì thành phố này vốn dĩ đã có rất nhiều người Hoa rồi. Bạn cũng đang đi học tiếng Hoa để giết thời gian rảnh trong cuộc đời vô vị này, cũng để dễ dàng giao dịch với các đối tác người Hoa của công ty hơn.

Buổi tối về nhà, ti vi thông báo rằng Việt Nam hiện tại không còn là thành viên của Liên Hiệp Quốc nữa mà trở thành khu tự trị An Nam của Trung Quốc đại lục (PRC). Mọi chính sách trước đây của chính quyền đều được giữ nguyên. An Nam được quyền tự do về thuế khóa và tài chính. Các vị trí tại các cơ quan chính quyền vẫn không thay đổi. Chỉ có một vài thay đổi nhỏ ở các vị trí lãnh đạo cấp cao và các ngành trọng yếu mà thôi.

Cuộc sống vẫn đều đều trôi êm ả, công ty bạn có vẻ làm ăn phát đạt hơn nhờ chính sách hải quan mới. Nhờ biết bập bẹ một ít tiếng Hoa từ trước, bạn được thăng cấp và tăng lương, được đi Hàng Châu, Thượng Hải du lịch. Bạn thấy rằng ở mẫu quốc họ xây dựng cái gì cũng to lớn và vĩ đại cả.

Vài tháng sau, một thằng bạn thân của bạn vừa thất nghiệp, sinh ra bất mãn chế độ. Nó có lên mạng làm vài trang web kêu gọi gì gì đó không rõ. Vài ngày sau, bạn gọi cho nó rủ đi nhậu nhưng điện thoại không liên lạc được. Bạn thầm trách thằng bạn mua điện thoại mới mà không thông báo cho bạn biết, tự nhủ rằng cuối tuần này sẽ tới nhà nó đòi rửa cái điện thoại. Nhưng công việc bề bộn quá, bạn cũng quên hẳn luôn việc này.

Bạn cũng vẫn nói tiếng Việt bình thường, mọi người xung quanh cũng nói tiếng Việt. Đứa con sắp vào đại học của bạn cũng nói tiếng Việt như bạn vậy, nhưng nó xin tiền bạn để đi học thêm tiếng Hoa để sau này ra trường kiếm việc làm dễ dàng hơn.

Một hôm, có một phóng viên phương Tây của đài BBC hay CNN gì đó tới hỏi bạn cuộc sống hiện tại của bạn như thế nào. Bạn trả lời rằng cuộc sống cũng không đến nỗi tệ, nếu không muốn nói là tốt hơn. Công việc của bạn cũng tạm ổn, đường sá giao thông được xây mới to đẹp hơn, lạm phát thấp, giá cả các mặt hàng cũng ổn định. Bạn tới phường xã để chứng nhận giấy tờ thuận lợi hơn trước, không còn gặp mấy thằng cha quan chức mặt mập hay vòi vĩnh này nọ. Công ty bạn có tranh chấp thương mại với đối tác, cứ việc đem ra tòa mà giải quyết, ở đó người ta cứ dựa đúng theo luật mà làm. Tuy cũng có lót tay chút ít, nhưng nói chung là mọi chuyện có vẻ minh bạch hơn trước. Bạn kết thúc bài nói chuyện của mình bằng một câu hỏi: hãy cứ hỏi từng người dân California xem họ có vui vẻ không khi chấp nhận sáp nhập vào hợp chủng quốc Hoa Kỳ, để cùng nhau xây dựng nên đất nước hùng mạnh nhất trong lịch sử nhân loại?

Thằng cháu của bạn nhất quyết không chịu học tiếng Việt, nó chỉ thích xem các chương trình tiếng Hoa. Bạn ngẫm lại thì thấy các ca sĩ hát tiếng Việt ngày càng già đi, nhà văn viết truyện bằng tiếng Việt ngày càng ít hơn. Trong khi đó, trên ti vi tràn ngập các chương trình giải trí đặc sắc bằng tiếng Hoa. Bạn cũng rất thích xem các chương trình này và thừa nhận rằng mình là một fan cuồng nhiệt của Lưu Diệc Phi.

Các đại gia Việt kiều ở nước ngoài quyên góp tiền xây dựng trường dạy tiếng Việt miễn phí cho đứa cháu của bạn. Bạn bắt buộc nó phải tới trường đó học. Nó đi học với tư thế rất miễn cưỡng, sau cùng nó nói bập bẹ được vài từ đơn giản, còn ngữ pháp thì sai hoàn toàn. Nó suốt ngày chỉ muốn tới Thượng Hải du lịch, trong phòng nó chất đầy truyện kiếm hiệp của Kim Dung.

Khi bạn chết, vợ con bạn phải nhờ người chuyển tên của bạn sang kí tự tiếng Hoa để ghi lên bia mộ, cho đúng với quy định của pháp luật hiện tại.

Bạn thấy đó, chúng ta chỉ mất đi tiếng Việt, lá cờ đỏ sao vàng, bài hát Tiến Quân Ca và hai chữ VIỆT NAM mà thôi.

Bạn có chấp nhận được sự thật dễ chịu này không?

thanhgo, đại bàng không biết bay

Luân vũ

Ngày xưa,

Đó là quãng thời gian 1870-1914, nền kinh tế thế giới đã có một thời kì thịnh vượng khác thường. Dù có một vài khủng hoảng nhỏ không đáng kể, nhưng nền kinh tế đã phát triển tới mức những người sống ở thời kì đó cho là mình đã đi đến buổi hoàng hôn của nhân loại và sự thịnh vượng này sẽ kéo dài mãi mãi.

Nếu bạn là một người phương Tây vào lúc đó, cuộc sống thật tuyệt vời. Thế giới dường như chẳng có gì lạ lẫm, mọi thứ dường như đã khám phá hết. Châu Phi, Nam Mỹ, trên sa mạc và trong rừng thẳm, bọn thổ dân mọi rợ với những điệu nhảy mọi rợ quỳ rạp dưới tiếng súng. Ấn Độ nhớp nhúa với bọn thuộc dân an phận chỉ biết cầu nguyện. Trung Quốc như đang lên cơn dịch hạch với những người gần như chết đói sẵn sàng phục vụ bạn đến tận răng, có đến 5 trăm ngàn gái mại dâm ở Thượng Hải cơ đấy. Nhìn lại khoa học, cơ học Newton dường như đã đi đến giới hạn của nó và người ta biết con người không bao giờ bay được. Nhìn lại chính trị, kiểu mẫu của nhà nước Phổ là quy chuẩn cho tất cả các quốc gia.

Thế rồi, như một thùng thuốc súng còn thiếu mỗi ngòi nổ, sự ám sát đại công tước của đế quốc Áo-Hung Franz Ferdinand đã dẫn theo một loạt sự kiện thay đổi thế giới cũ kĩ thịnh vượng đó mãi mãi.

Max Planck, Einstein và 2 cuộc thế chiến đã làm cho chúng ta nhìn lại cái ngày xưa ấy với nụ cười mỉa mai về sự ngây thơ của con người

Tôi sẽ không viết thêm nữa, tôi muốn các bạn kiểm soát và ngẫm lại suy nghĩ của chính mình `
`
`
`
`
`
`
`
`
`
`
Ngày nay, chúng ta đang đứng trước một cơ hội lớn để thay đổi `
`
`
`
Hay là chết

Thích Ca

Chúng ta dạy cho bọn trẻ môn lịch sử qua những cuộc chinh phạt của Alexander the Great, Napoleon, Hitler; nhưng có mấy ai kể về câu chuyện của một người đàn ông trầm lặng, ngồi dưới một cái cây, suy nghĩ, và thay đổi thế giới mãi mãi

Hát ru chồng những đêm khó ngủ

Ngày hôm nay, có quá nhiều sự kiện, có quá nhiều thứ đau đầu (mọi người đừng hỏi vì em không thể nói trên facebook được). Đột nhiên em lại nhớ tới Quỳnh, chỉ Quỳnh mà thôi (nếu Xuân Quỳnh sống cùng thời với em, chắc em bán nhà bán đất để tán em đó quá)


Anh không ngủ được ư anh?

Để em mở quạt quấn mành lên cho

Lặng sao cái gió mặt hồ

Ghét sao cái nóng đầu mùa đã ghê!

Đoàn thương binh mới trở về

Đánh nhau trước cửa hàng bia lúc chiều

`

Anh không ngủ được anh yêu?

Nghe chi con lũ đang chiều nước dâng

Ngày mai cây lúa lên đòng

Lại xanh như đã từng không mất mùa

Con sông bạn với con đò

Con người bạn với câu hò trên sông.

`

Ngủ đi, em khép cửa phòng

Để em lên gác em trông xem nào

Ai đồn rằng cọ cháy cao

Người dân Vĩnh Phú đốt bao nhiêu đồi

Hình như lửa đã tắt rồi

Gió không thổi nữa anh ơi yên lòng

`

Thương gì người đói lang thang

Xin ăn trên khắp phố phường ngoài kia

Ngủ đi anh hãy ngủ yên

Rồi mai họ sẽ trở về quê thôi

Lòng thương chỉ nói bằng lời

Lấy đâu ra gạo cho người được no

`

Khuya rồi anh hãy ngủ đi

Để em trở dậy em che bớt đèn

Đứa nào nó nói cùng anh

Cái tin chết của bạn mình vừa xong

Chắc là đường đất khó khăn

Nên thư từ chẳng thể năng gửi về

`

Anh ơi anh hãy ngủ đi

Thằng con ta nó nằm mê đó mà

Ngày chơi súng giả ba lô

Làm anh giải phóng hét hò suốt thôi

Mười năm sau lớn lên rồi

Sẽ quên đi những trò chơi bây giờ

`

Ngủ đi anh, hãy ngủ đi…

`

`                                                             1974

Sinh năm 1986

Theo thông cáo gần đây nhất (http://bit.ly/mvSeHZ) của tổ chức lao động quốc tế (ILO), nền kinh tế thế giới đang đứng trước nguy cơ của một cuộc khủng hoảng kép. Và nền kinh tế đó không có mấy khả năng tạo ra việc làm mới cho người trẻ. Điều này là một ác mộng, điều này có nghĩa chúng ta là thế hệ mất mát, lãng phí cả một thế hệ.

Hãy tưởng tượng tuổi xanh, những ngày đẹp nhất trong đời, chúng ta không thể tìm ra nổi một công việc vừa ý. Và khi chúng ta trưởng thành hơn, hay nền kinh tế ổn định hơn, chúng ta phải đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt từ thế hệ đàn em, đến lúc đó chúng ta vẫn chưa có một kinh nghiệm làm việc nào. Điều này có nghĩa là chúng ta mãi mãi thất nghiệp.

Rồi chúng ta sẽ bị đẩy vào những cuộc chiến tranh phục vụ cho lí tưởng mà chúng ta không tôn thờ. Ai muốn chết như một anh hùng?

 Tất cả chúng ta đã sinh ra dưới một ngôi sao xấu

 Do vậy,

[Lùi một bước, biển rộng trời cao]

chúng ta nhất thiết phải tự tìm ra con đường cho riêng mình…

…hay là chết.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.