Các mệnh đề:

Ngày mai sẽ khác ngày hôm nay, tương lai không bao giờ giống như ta đã suy nghĩ.

Lý thuyết hỗn loạn nói rằng: tình trạng hỗn loạn là một tình trạng bán tuần hoàn, nghĩa là sự vật có xu hướng quay về trạng thái cũ nhưng không bao giờ đạt được.

Một sự vật, hiện tượng quan trọng khi và chỉ khi nó xảy ra trong thời gian thực và được lặp lại tuần hoàn sau đó (hoặc các ảnh hưởng của nó được lặp lại)

Tồn tại của các nhân hỗn loạn, thu hút mọi sự kiện, hiện tượng quay trở về xung quanh nó, cho dù ta có cố gắng cách mấy để thoát ra đi nữa. Cần có một ý tưởng mang tính cách mạng được thực thi và lặp lại nhiều lần để chuyển từ nhân hỗn loạn này sang nhân hỗn loạn khác.

Chuyện này rồi sẽ dẫn về đâu?

thật ra, tôi chỉ định viết một bài tâm sự, nhưng nghĩ lại đó là vấn đề không nên nói ra ở đây. Vì vậy, tôi chỉ viết ra đây những suy nghĩ của tôi về sự kiện hôm nay sẽ biến đổi đến mức nào. Hi vọng những suy nghĩ trên sẽ giúp ích một điều gì đó cho các bạn.

Xin hãy cầu nguyện cho tôi bình yên và thanh thản (nếu điều này không quá xa xỉ đối với bạn)

Tôi học y khoa được 5 năm rồi, trong thời gian qua tôi đã đi qua tất cả các khoa trong lãnh vực này, học tất cả các môn liên quan (và có những môn chẳng liên quan tí nào). Còn 1 năm nữa là tốt nghiệp (năm cuối hứa hẹn đẫm máu), từ trước đến giờ mỗi khi nghe bạn bè đi du học hay làm được chuyện gì hay hay là tôi lại nổi máu ghen tị và luôn tự hỏi nếu ngày trước tôi không học Y mà chuyển sang học bách khoa thì bây giờ tôi sẽ ra sao nhỉ, đã có bao nhiêu cuộc phiêu lưu mà tôi đã bỏ lỡ (biết đâu đấy, bên kia dãy núi chẳng phải là một mỏ vàng mà chỉ là món bắp rang bơ thôi (trích từ phim Click (2006))). Tôi không viết nhiều về Y khoa bởi vì thực ra tôi chưa có một trăn trở nào về ngành Y cả. Đã đến lúc để tôi cảm ơn tất cả những điều đã trải qua và tận hưởng những gì mình đang có
 
Tôi xin cảm ơn:
 
Xin cảm ơn những ngày đầu bỡ ngỡ, cảm ơn những người bạn đã làm quen với tôi, cảm ơn ghế đá sân trường, hành lang khoa sinh lí đã làm nơi tôi trải chiếu ngủ trưa (lúc đó tôi còn ở nhà trọ), cảm ơn thư viện bật máy điều hòa lạnh ngắt không cho đem sách vào, nhưng sách thư viện thì rất tuyệt
Cảm ơn những người đã bị tôi cưa ổ khóa hộp school-box mà không cưa lại
Cảm ơn ông cụ đã hiến xác cho tôi mổ trong giờ giải phẫu (tôi được mổ chi trên)
Cảm ơn những đêm trực trường nhậu nhẹt say xỉn đầy kỉ niệm, đã có vài mối tình trong tổ tôi xuất phát từ những buổi trực trường này
Cảm ơn thầy Sơn đã dụ dỗ, hứa hẹn làm cho tôi theo đuổi môn tiếng Pháp (đến cuối năm thứ 3 thì tôi từ bỏ)
Cảm ơn những giảng viên giảng dở ẹt, dở tệ nạn, dở đến nỗi tôi nghĩ những người này cần phải đi học lại môn tiếng Việt và môn nói trước công chúng (đó là một trong những lí do tôi bắt đầu viết blog này)
Cảm ơn những giờ đi học trong đại giảng đường nóng không thể tả, buồn ngủ không thể tả và cô đơn không thể tả
Cảm ơn những thầy cô bên khoa khoa học cơ bản và những khoa y học cơ sở đầy nhiệt huyết, kiến thức uyên thâm và kĩ năng vẽ hình siêu đẳng, đã làm tôi thay đổi quan niệm về nghề đi dạy
Cảm ơn những bộ môn soạn giáo trình bát nháo, bỏ bê sinh viên, cảm ơn cách tổ chức thi còn nhiều bất cập và cảm ơn cách phân công không công bằng.
Cảm ơn thầy Xuân bên phòng đào tạo đã tâm sự với tôi những bất cập trong giáo dục đại học.
Cảm ơn khoảng thời gian mà buổi sáng nào tôi cũng buồn ngủ, bất kể là đang ở bệnh viện hay trên giảng đường.
Cảm ơn những ngày cúp giờ lâm sàng đi chơi Empire (tôi chơi trò này nhiều nhưng chưa thể gọi là cao thủ được)
Cảm ơn tất cả bệnh nhân đã có lòng cho tôi khám bệnh (dù biết rằng tôi chẳng giúp ích được nhiều), cảm ơn tất cả những cô gái đã cho tôi khám bụng
Cảm ơn những ánh mắt kì thị, xua đuổi của bệnh nhân cũng như người nhà bệnh nhân. Cảm ơn tất cả những bệnh nhân cũng như điều dưỡng đã lợi dụng tôi như một tay sai việc vặt.
Cảm ơn tất cả những thai phụ mà tôi đã khám và đỡ đẻ
Cảm ơn anh Trung đã đuổi cổ tôi ra khỏi phòng mổ vì tôi rửa tay không sạch và không biết mặc đồ mổ (bệnh viện mới thay mẫu đồ mổ, tôi chưa quen) nhưng sau đó lại gọi tôi vào, vừa mổ vừa chỉ dẫn cho tôi những thủ thuật đi vào ổ bụng cũng như tất cả những vị trí giải phẫu cần biết của một cuộc mổ sanh
Cảm ơn tất cả những em bé đã cho tôi khám bệnh, cảm ơn em bé vừa kéo áo cho tôi khám vừa nói với đôi mắt tròn to “vì sao chú lại giả làm bác sĩ”, cảm ơn tất cả những bà mẹ có con đã cho phép tôi khám. Cảm ơn ánh mắt biết ơn của bà mẹ mà hôm trước tôi đã đấu tranh thuyết phục bác sĩ bệnh viện cho bé đi thụt tháo.
Cảm ơn những buổi tối đi trực, những phiếu ăn ca 3 của Chợ Rẫy. Cảm ơn tủ lạnh sữa uống miễn phí trong khoa phẫu thuật Chợ Rẫy, tủ lạnh chứa sọ người. Cảm ơn những bệnh nhân mà tôi đã tham gia mổ (dù không biết sự hiện diện của tôi), cảm ơn những cuộc mổ kéo dài 6 tiếng rã rời, cảm ơn những đêm thức trắng trong phòng mổ và khoa cấp cứu. Cảm ơn cái cảm giác sáng suốt yên bình, cái cảm giác như đấng tối cao đang hiện diện cùng ta trong những đêm như thế.
Cảm ơn tất cả những người đã gây thương tích cho mình (dù có chủ ý hay không có chủ ý) mà tôi đã tham gia xử lí. Cảm ơn ánh mắt hình viên đạn của cậu bé tuổi teen sau khi bị tôi khâu kín mít mười mấy mũi mà không có thuốc tế (nếu sau này tôi có nhỡ làm chết bệnh nhân cũng không cắn rứt bằng cảm giác này)
Cảm ơn những góc khuôn viên bệnh viện đẹp không thể tả, cảm ơn phòng mổ Chợ Rẫy làm tôi liên tưởng đến một công ty công nghệ cao. Cảm ơn thư viện và máy tính nối mạng của Chợ Rẫy
Cảm ơn những người bạn ngoại quốc đã thực tập cùng tôi, mở rộng tầm nhìn của tôi thêm một chút về thế giới y khoa bên ngoài
Cảm ơn thầy Thông bên khoa pháp y đã gợi ý cho tôi một con đường, một hướng đi hay là một tầm nhìn mới.
Cảm ơn những ngày nằm lười ở kí túc xá, cúp giờ giảng. Cảm ơn những buổi tối chỉ có mình tôi trong phòng. Cảm ơn những cuối tuần cô đơn vô hạn
Cảm ơn những buổi chiều lũ bạn xôn xao khi có thông báo dán điểm ở trường, còn tôi thì đứng ngồi không yên, không dám đi coi điểm.
Cảm ơn những cặp học bài chung, ăn ngủ chung (thường là bồ bịch nhau hoặc không) đã làm tôi thay đổi quan niệm về team work (nhưng đến giờ tôi vẫn học một mình)
và cuối cùng, tôi xin cảm ơn cái danh tiếng ngành y đã giúp cho cái sự tán gái của tôi trôi chảy đến không ngờ (tôi chỉ cần nói “anh học bên y khoa” thôi là đã có 5 điểm rồi ^^)
 
5 năm rồi
Đã quá nhiều năm trôi qua kể từ khi tôi đi khỏi nhà
 
Ôi, những ngày tháng này đang làm cho ta say.

Đợi

Thơ: Vũ Quần Phương

Trình bày: Thu Hiền

Em đứng trên cầu đợi anh
Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm
Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy
Nước chảy bên lòng, em đợi anh
Em đứng trên cầu nắng hạ
Nắng soi bên ấy lại bên này
Đợi anh. Anh đến ? Anh không đến?
Nắng tắt, còn em đứng mãi đây!
Em đứng trên cầu đợi anh
Đứng một ngày đất lạ thành quen
Đứng một đời em quen thành lạ
Nước chảy… kìa anh, em đợi anh.

Đường phố trong anh mùa đông
Sao áo em mùa hạ
Áo màu xanh cuộn sóng
Em mang trên ngực biển đầy
Ngày nào biển làm ta say
Biển những ngày hè đẹp lắm
Nhưng mùa hạ đã ra đi
Chân trời xa không ngấn nắng
Sao em còn mang áo mỏng
Có còn mùa hạ nữa đâu
Sao em làm lòng ta đau
Nhớ ngọn lửa hè đã tắt
Đường phố trong anh mùa đông
Hãy để mùa hạ yên nghỉ

Phòng kí túc xá my hôm nay xôn xao, không bui trưa nào tôi ng được

Chuyn là my hôm nay bn gái ca ku Hiếu trong phòng sp sang Sing du hc, b anh chàng trường y bơ vơ mt mình (chuyn bơ vơ này không chc dài lâu à nha). Thế là anh em trong phòng tham mưu đ kiu, hu hết đu ng h v cái ý tưởng “làm cú chót” cho nó có k nim lâu bn (biết đâu cú chót này thi bùng cho mt tình yêu trong ngn gió xa cách). Theo tâm s ca Hiếu, hai đa chưa mt ln nm tay, nhưng mi ln gp nhau đu li có mt cm giác mi l, rt khó t. Bn có mun làm gì đi vi mt tình cm trong sáng như vy không? Phi có cái gì làm k nim, vì thế nên anh chàng bt chp thi Ni Y2 sp ti quyết tâm gp 1000 con hc giy gi cho nàng. Hì hc gp hc, lâu lâu li hú my câu nhm, sến hơn con hến đang ăn kn kn, làm tôi không th không liên tưởng đến thi quá kh oanh lit ca mình.

Vì 2 ngày na là cô bé kia đi ri, kế hoch 1000 con hc giy cho mt điu ước chuyn thành mt cái chuông gió gn hc giy cho mt điu ước luôn được bên nhau. Hiếu huy đng vài thng bn na ti làm, tt c quyết tâm cho kp tiến đ. Điu này li đng đến mt câu slogan na ca tôi: “phong cách sng ca chúng ta là gì, KHÔNG DI GÁI”

Phi tha nhn rng đã rt lâu ri tôi không di gái, và cũng rt lâu ri tôi không làm gì cho ai đ thc hin nhng “kế hoch lãng mn” ca mình. Tôi chng biết viết gì hơn na, có l tôi nên nghe mt bài nhc.

  Đông Vy

9/6 là ngày tt. Tôi có ti bn người bn làm đám cưới cùng mt ngày. Trong đó có hai đa cưới nhau. Ngi gia đám cưới Sài Gòn nhn tin chúc mng đám cưới Nha Trang, lâu lm mi được ngi li vi nhng người bn cũ. Vui gì đâu!
Cht nhìn thy cô dâu chú r ghé tai nói nh vi nhau ri cười khúc khích. Tôi mm cười nghĩ thm: “Chc ti nó…trúng s
T nhiên nh hôm đu tiên gp cô bn “La Dolce Vita” – Giáng Uyên. Uyên c lc đu nói sao ch ly chng sm vy. Va ra trường đã ly chng. Ly chng mi hơn mt năm đã sinh con. Uyên nói: “Ung quá!” Vì nhìn tôi cũng không ging kiu ph n đm đang ch chăm chút cho cái hnh phúc bình d là “đi ch nu cơm rước con đi chng” chi cho lm.
“Ch có tiếc không?”
Tôi cười. Hi mi cưới gp đa bn cũ, nó cũng hi y ht như vy.
“Mày tiếc không?”
Tôi nói: “Tiếc ch sao không!” Tôi tiếc thi lông bông vi bn bè ch. Cũng ging như lên cp 2 tôi tiếc cây bàng sân trường cp 1. Lên cp ba tôi tiếc cô giáo ch nhim cp 2. Lên đi hc thì tôi tiếc cái không khí trong lành Nha Trang quá chng… Sao li không tiếc cho được, bi khi xưa tôi cũng hnh phúc vy.
Tiếc ch sao không. Tôi cũng thích “thnh thơi thơ túi rượu bu” lm. Tôi say mê cái cm giác “bui sáng cô đơn thc dy gia mt thành ph l” lm. Tôi mun t mình làm ra tin ri t mình tiêu lm.
Nhưng tôi …trúng s đc đc. Chng l không đi lãnh. Nếu bn trúng s, bn có đi lãnh không, k c khi bn giàu như Bill Gate?
Nói bn đng cười, nhng lúc đi d đám cưới tôi có mt ý nghĩ khá…thô thin, rng hnh phúc cũng ging như…tin vy.
Có người lp gia đình vì thy hnh phúc Tri cho nên không dám b. Có người vì mong có hnh phúc nên mi kết hôn. Có người đến vi hôn nhân như đi lãnh tin trúng s. Có người li đến vi hôn nhân như lên ngân hàng nhn tin được vay.
Tâm lý người trong cuc có khác nhau nhưng đu là “tin” c nên bên ngoài nhìn vào ban đu rt khó phân bit. Bng cách này hay cách khác, nếu sinh li thì trúng s hay vay cũng như nhau. Ngược li, nếu không sinh li thì trước sau gì tin cũng …hết. Nếu hết thì người trúng s tr v tay không, còn người đi vay tuyên b…phá sn. Ch lúc đó mi thy khác nhau mà thôi.
Vì vy, dù trúng s hay vay, thì quan trng vn là cách tiêu xài.
Tôi tin là mình trúng s, nhưng tính tôi không gii kinh doanh và cũng hay lo xa. Nên tôi hc my người làm ăn ln, đem tin trúng s gi ngân hàng đ …phòng thân, còn tin chi dùng hàng ngày thì tôi li…đi vay. Tr lãi mi ngày.
Không tin bn hi hai …ngân hàng đang nm ng bên cnh tôi mi đêm xem.
Hnh phúc mi ngày ca tôi bây gi đu đến t hai người đó!;-)

Xem thêm bài viết của Đông Vy tại http://www.luanvy.com/dongvy.html

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ đã nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi.
Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống đã giúp tôi nhìn khác đi về bài thơ trên trang giấy cũ này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Phạm Lữ Ân

Xem thêm bài viết của Phạm Lữ Ân tại đây: http://www.luanvy.com/loinhochoem.htm