Bài thơ trong ngôi mộ cổ
Chàng sinh thiếp chửa chào đời
Thiếp sinh chàng đã già rồi còn đâu!
Chàng buồn vì thiếp sinh sau
Bởi chàng sinh sớm thiếp sầu ngàn thu…
Bài thơ trong ngôi mộ cổ
Chàng sinh thiếp chửa chào đời
Thiếp sinh chàng đã già rồi còn đâu!
Chàng buồn vì thiếp sinh sau
Bởi chàng sinh sớm thiếp sầu ngàn thu…
Quán hàng phù thuỷ
Một phù thuỷ
Mở quán hàng nho nhỏ:
“Mời vào đây
Ai muốn mua gì cũng có!”
Tôi là khách đầu tiên
Từ bên trong
Phù thuỷ ló ra nhìn:
“Anh muốn gì?”
“Tôi muốn mua tình yêu,
Mua hạnh phúc, sự bình yên, tình bạn…”
“Hàng chúng tôi chỉ bán cây non
Còn quả chín, anh phải trồng, không bán!”
Đợi anh về
Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé,
Mưa có rơi dầm dề
Ngày có dài lê thê
Em ơi em cứ đợi.
Dù tuyết rơi gió thổi
Dù nắng cháy em ơi
Bạn cũ có quên rồi
Đợi anh về em nhé!
Tin anh dù vắng vẻ
Lòng ai dù tái tê
Chẳng mong chi ngày về
Thì em ơi cứ đợi!
Em ơi em, cứ đợi
Dù ai nhớ thương ai
Chẳng mong có ngày mai…
Dù mẹ già con dại
Hết mong anh trở lại
Dù bạn viếng hồn anh
Yên nghỉ nấm mồ xanh
Nâng chén tình dốc cạn
Thì em ơi mặc bạn
Đợi anh hoài em nghe
Tin rằng anh sẽ về!
Đợi anh anh lại về
Trông chết cười ngạo nghễ
Ai ngày xưa rơi lệ
Hẳn cho sự tình cờ
Nào có biết bao giờ
Bởi vì em ước vọng
Bởi vì em trông ngóng
Tan giặc, bước đường quê
Anh của em lại về!
Vì sao anh chẳng chết?
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Chỉ vì không ai người
Biết như em chờ đợi.
1. Giòng nước trong cuốn theo bóng mây về đâu. Lặng lờ Trà Khúc nước trôi mau nắng vương qua nhịp cầu.
Người có nhớ lối đi Cổ Luỹ Cô Thôn. Dừa cuốn gió hoà nhạc đời tình đẹp mãi trong lòng tôi.
(Điệp khúc)
Mênh mang viền biển xanh muôn sóng trắng. Trời nước vẫn êm đềm tiếng ai hò câu tình ca.
Đường lên Thiên Ấn dốc xa xa. Lơ lững áng mây chiều trên mái chùa xưa in bóng.
Quanh co đường bờ sóng vương cát trắng. Và khuất bóng tre mềm khói tan chiều trong hoàng hôn.
Dịu dàng theo hơi gió ngát hương cau.
Từng tiếng hát ân tình trong xóm nghèo, ước màu xanh. (Hết)
2. Trà Khúc ơi! Nhớ thương đến bao giờ nguôi. Chiều chiều thường đứng nhớ thương nhau luyến thương qua nhịp cầu.
Rồi luyến tiếc giấc mơ ngày ấy xa xôi. Quảng Ngãi có người đợi chờ, tình đẹp mãi trong lòng tôi.
(Quay lại điệp khúc và hết).
Viết lại theo ký ức của: bác Diệu Đức