Nói thật với tôi nhé, bạn sợ bệnh nào nhất trên đời này? AIDS hả (nó nổi tiếng quá mà)? Cúm gia cầm chăng (tuy đến nay chẳng có mấy ai chết vì nó)? Hay đái tháo đường (bạn có muốn bị cưa chân không, ăn uống kiêng khem không)? Hay là tăng huyết áp (kẻ giết người thầm lặng).
Tôi cũng sẽ nói thật với bạn, tôi, một sinh viên y khoa, sợ bệnh nào nhất. Đó là bệnh lao kháng thuốc. Hãy nghe tôi phân tích nhé, nếu bị nhiễm HIV, bạn sẽ được chính phủ “bảo kê”, bệnh tình của bạn sẽ chỉ có bạn biết mà thôi, và còn lâu mới chết, biết đâu đấy chỉ vài năm nữa thôi có một thằng điên nào đó từ một xó xỉnh nào đó tìm ra được phương pháp điều trị căn bệnh này. Nếu nhiễm lao, mọi người sẽ đều biết, bệnh lao đã là bệnh chữa được hơn 60 năm nay rồi, nhưng từ đó đến nay, vi trùng lao luôn kháng hết loại thuốc này đến loại thuốc khác, và nếu không may, con vi trùng của bạn thuộc diện “cao thủ võ lâm”, viết di chúc và nhận mặt tổ tiên để sau này khỏi bỡ ngỡ là điều nên làm trước tiên. Bạn sẽ có khoảng một năm để suy nghĩ về cái “luật nhân – quả” chó chết nào đó và luôn tự hỏi rằng kiếp này mình không làm điều gì phải hổ thẹn, tại sao ta lại nhận “quả” này. Nếu bị cúm gia cầm, bạn sẽ được xếp vào hạng “thượng khách – VVVIP”, cái chết đến một cách mau chóng và bạn sẽ không có thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Người bị đái tháo đường sẽ ăn uống kiêng khem một cách khổ hạnh, bệnh lao sẽ không phải kiêng khem gì cả nhưng bạn sẽ chẳng còn sức để nhấc cái muống lên đến miệng, cổ họng bạn lúc nào cũng nhầy nhựa, chỉ chực ho cả hai lá phổi ra ngoài mà thôi. Bị tăng huyết áp, bạn cũng sẽ phải kiêng nhiều thứ, có thể đột tử bất kì lúc nào và phải uống thuốc suốt đời. May quá, bệnh lao sẽ chỉ uống một nắm thuốc vào mỗi buổi sáng mà thôi, rồi cả ngày hôm đó bạn ngồi ngồi ngồi và suy nghĩ, sẽ chẳng có ai đến thăm bạn, nhắc đến tên bạn là họ phẩy phẩy tay và quay mặt đi chỗ khác như sợ bạn sẽ ho vào mặt họ. Như thế đã đủ chưa nhỉ?
Tại sao hôm nay tôi lại nói thật? Bởi vì tôi đang sợ. Tôi, một người đã từng nhiễm lao, một đứa trẻ 5 tuổi phải uống cả nắm thuốc mỗi buổi sáng, cảm giác nhầy nhựa yêu yếu đang xâm chiếm cơ thể, cái nhìn thương hại của mọi người. Nhiều năm sau đó, bố tôi vẫn còn toát mồ hôi mỗi khi nhắc đến từ “lao”, ông sợ nhất cái gì, ông sợ kí hiệu “φ” – kí hiệu của bệnh lao, mà ngày nay chúng tôi dùng AFB(+) hay Bk(+). Tội nghiệp ông già! Tôi vẫn còn nhớ nắm thuốc mà tôi uống mỗi buổi sáng đều phải mua vào chiều hôm trước, đơn giản vì ông không có tiền, phải mua thuốc cho tôi ngày một.
Từ đầu tháng đến nay, đã có 3 người trong kí túc xá của tôi đã bị phát hiện nhiễm lao kháng thuốc. Đầu tiên là thằng Minh Dương, nó bị 5 tháng nay rồi nhưng ngoan cố không điều trị điều đặn, nó chơi thân với thằng Minh mập, mà Minh mập lại là bạn cùng tổ với tôi. Thứ hai là con Hà ở phòng 225A tổ 7, nó cùng tổ với Ánh Mai bồ thằng Thắng nheo cùng phòng với tôi, hơn nữa Hà ở cùng phòng với con Thảo bồ thằng Tuấn cùng phòng với tôi, mà thằng Tuấn lại khoe với tôi là vừa mới hôn được con Thảo mới chết chứ! Thứ ba là thằng Vũ ở 409C, cùng dãy nhà C với tôi, thế nào mà tôi chẳng hít vài con trực trùng của nó. Vậy là tôi đều có liên hệ ít nhiều đến 3 dòng lao mới xuất hiện ở kí túc xá.
Việc này không phải chỉ riêng tôi sợ mà tất cả bạn bè tôi đều sợ, mấy hôm nay chúng gặp nhau là chỉ bàn về chuyện này, hôm trước đi nhậu sinh nhật thằng Phước và bé Hường chúng chỉ nói về chuyện lao làm tôi ăn mất cả vui. Chúng tôi không đứa nào dám lại gần phòng của những đứa bị lao, cắt đứt quan hệ với chúng, không dám thức khuya học bài sợ sẽ đuối sức. Tôi thấy mình yếu đuối và tàn nhẫn.
Đã mấy năm ở trường y và ở kí túc xá này rồi, tôi mới thấy nhiều trường hợp mắc bệnh lao như vậy. Thực sự nếu Binladen muốn khủng bố tinh thần một dân tộc nào đó, bệnh than không phải là một phương pháp hay, mà nên đưa vài chục con bệnh lao kháng thuốc, thả chúng vào một thành phố đông dân nào đó có lẽ sẽ hay hơn nhiều.