Mấy hôm nay, về quê tĩnh dưỡng, đi thăm vài người bạn cũ, bạn bè giờ cũng sắp tốt nghiệp cả rồi, chúng nó đang nhốn nháo tìm việc cả lên. (Ôi, cái chuyện cơm áo gạo tiền, lúc nào cũng giống nhau, chỉ khác bây giờ nó được khoác lên cái áo năng động, thăng tiến, thành đạt mà thôi)
Riêng có một việc làm cho tôi mấy hôm nay không sao ngủ được, đó là tin anh Phạm văn Trung, một người bạn học trên tôi một năm lúc ở trường Lê Khiết, đã được nhận vào viện toán học, hợp đồng 1 năm. Anh Trung tốt nghiệp đại học loại giỏi, giải nhất nghiên cứu khoa học, có một công trình được đăng trên tạp chí nước ngoài, sự hỗ trợ nhiệt tình của giáo sư. Đối với người có tất cả những thứ như thế, đường vào viện toán có lẽ không quá xa.
Nhìn ba anh Trung nói về con mình với cả một vẻ nhiệt thành, một lão nông chính hiệu, tôi nhận ra toán học về khía cạnh nào đó cũng giống như một môn Olympic, tức là ở đó mọi người đều bình đẳng, chỉ có một chân lí: tôi đã làm tốt hơn anh, tôi thắng.
“Có một thời tôi đã từng mơ…”
Tôi nhớ những ngày ra Hà Nội học toán, một mình tôi bỏ đoàn đi đến viện toán học và tự hứa với mình rằng sẽ làm việc tại đây. Tôi hiểu rằng học toán ở phổ thông cũng như trong trường đại học sẽ chẳng là điều gì vinh quang cả so với một nguời làm toán chuyên nghiệp. Lúc đó, tôi không nghĩ rằng cuộc sống của mình rồi sẽ thay đổi rất nhiều.
Năm lớp 12, thầy Nguyễn Minh Hà, trong một đợt tập huấn, đã phê bình cách trình bày cẩu thả và ngây thơ của tôi, nói rằng tôi sẽ không bao giờ làm toán cho ra hồn được. Lúc đó, thầy có đưa ra hai khái niệm “đứa trẻ biết làm toán” và “người đàn ông làm toán”.
Bây giờ, tôi đang có một kế hoạch khá lớn trong ngành y, cái ngành mà tôi đến giờ vẫn còn thấy xa lạ. Kế hoạch này cũng đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều, động đến câu hỏi về những tiềm lực của mình, điều gì tôi thật sự muốn làm trong cuộc đời và những giới hạn của chính mình.
Chính trong toán học, tôi đã tìm thấy giới hạn của chính mình, điều này có lẽ nhiều người bạn học toán chung với tôi cũng đã cảm nhận được, nhưng một vài người đã không dừng bước, tôi khâm phục họ. Tôi bây giờ giống như một kiếm sĩ trải qua nhiều thất bại đến nỗi không dám cầm kiếm một lần nào nữa.
Không phải mọi con đường điều dẫn tới thành Rome, tôi đã hiểu điều đó, một người bạn của tôi đã đi đến đó, tôi có nên đến đó hay không?
Điều gì tôi thật sự muốn làm trong cuộc đời?
Có lẽ mãi mãi tôi cũng chỉ là một “đứa trẻ biết làm toán” hay là…Gô con, “trái tim đập những điều không thể nói”.
