Category Archives: Thơ văn

Đợi

Thơ: Vũ Quần Phương

Trình bày: Thu Hiền

Em đứng trên cầu đợi anh
Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm
Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy
Nước chảy bên lòng, em đợi anh
Em đứng trên cầu nắng hạ
Nắng soi bên ấy lại bên này
Đợi anh. Anh đến ? Anh không đến?
Nắng tắt, còn em đứng mãi đây!
Em đứng trên cầu đợi anh
Đứng một ngày đất lạ thành quen
Đứng một đời em quen thành lạ
Nước chảy… kìa anh, em đợi anh.

  Đông Vy

9/6 là ngày tt. Tôi có ti bn người bn làm đám cưới cùng mt ngày. Trong đó có hai đa cưới nhau. Ngi gia đám cưới Sài Gòn nhn tin chúc mng đám cưới Nha Trang, lâu lm mi được ngi li vi nhng người bn cũ. Vui gì đâu!
Cht nhìn thy cô dâu chú r ghé tai nói nh vi nhau ri cười khúc khích. Tôi mm cười nghĩ thm: “Chc ti nó…trúng s
T nhiên nh hôm đu tiên gp cô bn “La Dolce Vita” – Giáng Uyên. Uyên c lc đu nói sao ch ly chng sm vy. Va ra trường đã ly chng. Ly chng mi hơn mt năm đã sinh con. Uyên nói: “Ung quá!” Vì nhìn tôi cũng không ging kiu ph n đm đang ch chăm chút cho cái hnh phúc bình d là “đi ch nu cơm rước con đi chng” chi cho lm.
“Ch có tiếc không?”
Tôi cười. Hi mi cưới gp đa bn cũ, nó cũng hi y ht như vy.
“Mày tiếc không?”
Tôi nói: “Tiếc ch sao không!” Tôi tiếc thi lông bông vi bn bè ch. Cũng ging như lên cp 2 tôi tiếc cây bàng sân trường cp 1. Lên cp ba tôi tiếc cô giáo ch nhim cp 2. Lên đi hc thì tôi tiếc cái không khí trong lành Nha Trang quá chng… Sao li không tiếc cho được, bi khi xưa tôi cũng hnh phúc vy.
Tiếc ch sao không. Tôi cũng thích “thnh thơi thơ túi rượu bu” lm. Tôi say mê cái cm giác “bui sáng cô đơn thc dy gia mt thành ph l” lm. Tôi mun t mình làm ra tin ri t mình tiêu lm.
Nhưng tôi …trúng s đc đc. Chng l không đi lãnh. Nếu bn trúng s, bn có đi lãnh không, k c khi bn giàu như Bill Gate?
Nói bn đng cười, nhng lúc đi d đám cưới tôi có mt ý nghĩ khá…thô thin, rng hnh phúc cũng ging như…tin vy.
Có người lp gia đình vì thy hnh phúc Tri cho nên không dám b. Có người vì mong có hnh phúc nên mi kết hôn. Có người đến vi hôn nhân như đi lãnh tin trúng s. Có người li đến vi hôn nhân như lên ngân hàng nhn tin được vay.
Tâm lý người trong cuc có khác nhau nhưng đu là “tin” c nên bên ngoài nhìn vào ban đu rt khó phân bit. Bng cách này hay cách khác, nếu sinh li thì trúng s hay vay cũng như nhau. Ngược li, nếu không sinh li thì trước sau gì tin cũng …hết. Nếu hết thì người trúng s tr v tay không, còn người đi vay tuyên b…phá sn. Ch lúc đó mi thy khác nhau mà thôi.
Vì vy, dù trúng s hay vay, thì quan trng vn là cách tiêu xài.
Tôi tin là mình trúng s, nhưng tính tôi không gii kinh doanh và cũng hay lo xa. Nên tôi hc my người làm ăn ln, đem tin trúng s gi ngân hàng đ …phòng thân, còn tin chi dùng hàng ngày thì tôi li…đi vay. Tr lãi mi ngày.
Không tin bn hi hai …ngân hàng đang nm ng bên cnh tôi mi đêm xem.
Hnh phúc mi ngày ca tôi bây gi đu đến t hai người đó!;-)

Xem thêm bài viết của Đông Vy tại http://www.luanvy.com/dongvy.html

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ đã nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi.
Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống đã giúp tôi nhìn khác đi về bài thơ trên trang giấy cũ này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Phạm Lữ Ân

Xem thêm bài viết của Phạm Lữ Ân tại đây: http://www.luanvy.com/loinhochoem.htm

“Ơ
Người đẹp là giấc mơ
Treo trước mắt mọi người…”

Trích “Người đẹp” của Lò Ngân Sủn

Đây là một tập thơ, tựa đề rất đơn giản “thơ Nguyễn Qua Truông”, tôi nhận được tập thơ vào mùng 4 tết Kỷ Sửu 2009, tác giả tên thật là Nguyễn Phương, đồng nghiệp của bố tôi trong công ty xây dựng, hiện đang quản lý một mỏ đá. Một đời nghệ sĩ, góp nhặt những cảm xúc, trải nghiệm thành thơ, in thành sách do Hội văn học nghệ thuật Quảng Ngãi xuất bản, khoảng 600 cuốn, mẹ tôi cho rằng bác Phương đã có công trình để đời. Mẹ tôi khen, tại mỏ đá của bác, một chậu hoa hồng đặt trên bờ rào đá cũng là đẹp, như sơn nữ kiều diễm giữa núi rừng khắc nghiệt. Tập thơ khoảng chục bài, không phân thể loại, cũng không ghi ngày tháng sáng tác từng bài, nên tôi không hiểu cách sắp xếp các bài thơ theo trình tự nào.
Đọc, tập thơ làm tôi không thể không suy nghĩ về những “thiên tài tỉnh lẻ”, những bước rụt rè trong hướng đi mới của cảm xúc. Một người sống cả đời với sỏi đá, làm chung với những người khô cằn, công việc kế hoạch theo giản đồ Gant, đang thực sự nghĩ gì. Đó là quê hương, là cuộc sống rất bình thường, là nợ nần, chạy ăn từng bữa, và những thú vui thường ngày. Không bài nào về tình yêu đôi lứa.
Tôi xin trích ra một vài bài thơ, theo cảm nhận của mình (đã được sự đồng ý của cô Hảo, vợ Nguyễn Qua Truông)

Ba La

Ngã tư Ba La hề ta về
Cốc tình chạm cốc hề sương pha
Ai say dốc ngược bầu trăng gió
Nghiêng bóng tàn xiêu sóng rượu ngà
`     Ngã tư hề ngã tư
`     Ngã ba hề ngã ba
`  Công danh mấy độ hề Ba La
Đêm khuya xóm vắng bờ cát trắng
Ấm nửa vầng trăng hề sông Trà

Ngã tư Ba La hề ta về
Công danh mấy độ hề Ba La
Ngửa mặt trên sông thấy mây trắng
Úp mặt trên sông hề quê nhà
Công danh mấy độ hề Ba La

Bình thường

Bình thường
Chú chó con
nằm giữa đường
và ngủ
Xe hai bánh
Xe bốn bánh
Xe sáu bánh
lăn qua
Chú chó con bình yên
Nắng không nói gì
Gió không nói gì
Hàng cây không nói gì
Tôi dừng lại
Không nói gì…
…Chú chó con
về góc vườn
bình thường
và ngủ
Tôi nhìn
và bước đi.

Xanh

Nợ đi dọc nợ đi ngang
Nợ con nợ cháu về quàng nợ cha
Nợ nắng sớm nợ chiều tà
Một trăm chuỗi nợ lia ta thành vòng
Nợ người ươm nụ đầu xuân
Nợ trăng rũ tóc môi gần lời xa
Nửa đời gánh gió đi qua
Thì thôi em ạ – em à – à em
Toát mồ hôi lạnh giữa đêm
Ngồi nghe nần nợ kêu tên họ mình
Trời loanh quanh đất loanh quanh
Ta loanh quanh ngút ngàn xanh cõi này
Chiều nghiêng xanh một nét mây
Chào em trang trọng tháng ngày
`                                               đương xanh.

“Thời gian như gió thoảng qua
Tình yêu là cánh đồng hoa giữa trời
Tay ta nắm lấy tay người
Dẫu qua muôn suối ngàn đồi cũng qua”

“Tôi chi tiền, vậy tôi tồn tại”

“Anh không thể quá đa đoan, anh phài có một chỗ đứng vững vàng”

“Mục tiêu của chúng ta không phải là tiết kiệm tiền, mà là làm ra tiền”

 

Tôi thực sự muốn làm điều gì trong cuộc đời?

Bài này luôn gợi cho tôi về một thời kì của tuổi thơ, lúc đó ba tôi, mẹ tôi và tôi còn ở nhà bà nội, một thời kì gian khó. Mỗi đêm, ba và tôi nằm giữa sân, ba chỉ cho tôi về các ngôi sao, về con mèo leo cây cau ra sao, bóng hai cây cau trong sân nhà bà nội đung đưa vì gió, rồi ba hát cho tôi nghe bài này.

Ông Trăng Xuống Chơi

Phạm Duy

tải xuống

Ông trăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo
Ông trăng xuống chơi học trò thì học trò cho bút
Ông trăng xuống chơi ông bụt thì ông bụt cho chùa
Ông trăng xuống chơi nhà Vua thì nhà Vua cho lính
Ông trăng xuống chơi đền thánh thì cụ chánh cho mõ…

Ông trăng xuống chơi nồi chõ thì nồi chõ cho vung
Ông trăng xuống chơi cành sung
Thì cành sung cho nhựa
Ông trăng xuống chơi con ngựa thì con ngựa cho tầu
Ông trăng xuống chơi cần câu thì cần câu cho lưỡi
Ông trăng xuống chơi cây bưởi thì cây bưởi cho hoa
Ông trăng xuống chơi vườn cà thì vườn cà cho trái
Ông trăng xuống chơi gái đẹp thì gái đẹp cho chồng
Ông trăng xuống chơi đàn ông thì đàn ông cho vợ.

Ông trăng trả vợ đàn ông
Trả chồng cô gái
Trả trái cây cà
Trả hoa cây bưởi
Trả lưỡi cần câu
Trả tầu cho ngựa
Trả nhựa cây sung
Trả vung nồi chõ
Trả mõ ông chánh
Trả lính nhà vua
Trả chùa cho bụt
Trả bút học trò
Trả mo cây cau
Trả mo cây cau
Trả mo cây cau
Trả mo cây cau…