Category Archives: Thơ văn

“Trừng trừng đôi mắt mơ màng
Quen mà hóa lạ, nghĩ càng thêm thương”

trích “Long thành cầm giả ca” - Nguyễn Du

“Tôi chi tiền, vậy tôi tồn tại!”

Mấy hôm nay đang đọc cuốn này, tự nhiên không thấy thích mấy bài thơ cách mạng nữa mà chuyển hướng qua thơ tình, nên post lên vài bài cho pà kon đọc chơi: (tải toàn bộ cuốn sách tại đây)
NGƯỜI ĐẸP
Lò Ngân Sủn
Người đẹp trông như tuyết
Chạm vào lại thấy nóng
Người đẹp trông như lửa
Sờ vào lại thấy mát
Người không khát – Nhìn thấy người đẹp cũng khát
Người không đói – Nhìn thấy người đẹp cũng đói
Người muốn chết – Gặp người đẹp lại không muốn chết nữa
Ơ!
Người đẹp là ước mơ
Treo trước mắt mọi người!
EM TẮM
Bạc Văn Ùi
Sao anh lại rình
Trộm xem em tắm?
Da của em ngần trắng
Da của ái của êm
Tay của em lấm lem
Tay của than của bụi
Tay của rừng của núi
Tay của đất của nương.
Em tắm xong lại sạch
Vẫn ngát thơm hoa rừng
Da của em trắng ngần
Là của anh tất cả,
Không phải người xa lạ
Việc gì mà trộm xem!
Em tắm suối giữa mường
Tắm trong mối yêu thương
Có anh đang đứng giữ
Chớ để Tây đến mường.
ANH ĐỪNG KHEN EM
Lâm thị Mỹ Dạ
Lần đầu khi mới làm quen
Anh khen cái nhìn em đẹp
Trời mưa òa cơn nắng đến
Anh khen đôi má em hồng
Gặp người tàn tật em khóc
Anh khen em nhạy cảm thông
Thấy em sợ sét né giông
Anh khen sao mà hiền thế
Thấy em nâng niu con trẻ
Anh khen em thật dịu dàng
Khi hôn lên câu thơ hay
Ấp trang sách vào mái ngực
Em nghe tim mình thổn thức
Thương người làm thơ đã mất
Trái tim giờ ở nơi đâu
Khi đọc một cuộc đời buồn
Lòng em xót xa ấm ức
Anh khen em cảm xúc
Và bao điều nữa…Anh khen
Em sợ lời khen của anh
Như sợ đêm về trời tối
Nhiều khi ngồi buồn một mình
Trách anh sao mà nông nỗi
Hãy chỉ cho em cái kém
Ðể em nên người tốt lành
Hãy chỉ nơi anh cái xấu
Ðể em chăm chút đời anh
Anh ơi anh có biết không
Vì anh em buồn biết mấy
Tình yêu khắt khe thế đấy
Anh ơi anh đừng khen em.

Văn phòng

- Anh, tối nay rảnh không? Chúng ta xem phim nhé?

- Em đã biết anh có vợ rồi, đúng không?

- Ừ, em biết và em chấp nhận.

- Chấp nhận cả một người đàn ông đã có vợ như anh?

- Đúng thế!?

- Cho anh một lý do tại sao anh lại có quyền lợi như thế?

- Vì anh khác tất cả những người đàn ông xung quanh em. Anh lạnh lùng bỏ em ngoài mắt. Anh thông minh đủ để lấn lướt em. Anh đẹp trai và anh giàu có!?

- Vậy thì xin lỗi em, tối nay anh có tí việc phải về nhà.

- Về với vợ anh à?

- Ừ, về với vợ anh.

- Cô ta có gì hơn em chứ? Em đủ thông minh khi tốt nghiệp thủ khoa. Em đủ giàu có thể không xin xỏ tiền anh. Em xinh đẹp đủ để nhiều người theo…

- Cô ta không có gì mà em nói cả, nếu anh noí thật. Nhưng cô ta đã hẹn hò anh vì cô ta yêu anh…

- Đó là lý do anh chẳng bao giờ để vợ anh đến công ty à? Cô ta quá xấu, đúng không?

- Không, cô ta đẹp.

- Cô ta quá ngốc nghếch?

- Không, cô ta thông minh.

- Anh chỉ vừa nói cô ta không có gì mà em có cơ mà?

- Vì cô ta chẳng bao giờ nói rằng cô ấy có những điều đó cả…

- …

Nhà

- Em, anh về nhà rồi.

- Em, hôm nay lại có một cô gái đòi hẹn hò với anh.

- Em, cô ấy chỉ muốn anh chứ cô ấy không yêu anh.

- Em, anh nhớ em…
Ngoài cửa sổ trời bỗng làm mưa.

Ở trong nhà người bỗng làm nước mắt.

[Người ta hay noí rằng những người ở thiên đường khóc sẽ thành mưa, thành những giọt nước mắt không hề có vị muối…!]

Hôm nay, kẻ viết bài này xin mạn phép đề cập tới một tiếng kém văn nghệ, tuy rất phổ biến nhưng chẳng ai dám viết nguyên chữ: Đ.M. Dường như đứng về mặt văn phạm mà xét, nó thuộc vào loại tán thán tự chăng? Nó là tiếng chửi thề, hiền nhân quân tử đều có dịp đem nó ra dùng lai rai. Lần lần, nó mất cả nghĩa đen và nghĩa bóng, trở thành một phát đạn mã tử, một trái lựu đạn khói, một cây pháo tre, một ngọn pháo bông hoặc một tiếng nổ khui chai rượu “sâm banh”! Nó biểu lộ nỗi vui mừng lo sợ, niềm hy vọng cũng như thất vọng… nghĩa là bao hàm nhiều ý nghĩa tương phản. Rốt cuộc, nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Vai trò của hai tiếng “Đ.M.” chỉ làm để nhấn mạnh, để gạch đít cho câu nói, để lấy hơi gió…khi khai khẩu.

Trong “thời đại nguyên tử”, hai tiếng ấy dường như phổ biến khá nhanh. Phải chăng đó là hình thức đối kháng, phá bỏ những cấm kỵ, công thức luân lý. Giống như thời xưa “trong thời trống đánh rập rình, ngoài thì trai gái tự tình cùng nhau” một cách hợp pháp.

Sau một thời gian ăn mặn, thiên hạ cần có dịp uống nước lã cho đã khát. Lẽ dĩ nhiên.

Ăn To Xài Lớn – Sơn Nam (tập truyện ngắn Hương Rừng Cà Mau)

Tôi chọn trích đoạn trên trong hơn 900 trang viết của Sơn Nam, bởi vì nó mở cho tôi một cái nhìn khác về Sơn Nam, một vấn đề rất tục rất đời thường được suy nghĩ nghiêm túc và diễn đạt trôi chảy theo ngôn ngữ bình dân.

Truyện của Sơn Nam, bản thân nó đã là một thế giới thu nhỏ. Truyện không có những so sánh ẩn dụ sâu sắc, không có những đoạn tả cảnh đẹp đến nao lòng, truyện hay ở tình tiết, hành động của con người ở trong nó. Sơn Nam dường như chỉ làm mỗi một việc là thuật lại cảnh sinh hoạt, tâm tư, tình cảm của con người Nam Bộ, mà bản thân nó đã vô cùng đặc sắc và cuốn hút người đọc.

Nếu khi nhắc đến Nguyễn Đình Chiểu, người ta thường nói tới Nguyễn Du. Nhưng Sơn Nam là duy nhất.

Sự liên hệ của tôi với Sơn Nam còn đi xa hơn nữa, đến tận…Sao Hỏa. Điều này có liên quan đến một dự án xa xôi là “Terraforming of Mars” khi con người định cư trên sao Hoả và cắt đứt với những nền văn hoá ở Trái Đất. Sẽ bàn luận sâu hơn ở một entry khác.

Hãy đọc Sơn Nam, một thiên tài bình dân!

Nguyễn Khánh Hân

Giọt ngốc là ai giữa mênh mông
Yêu đời, khờ khạo và ảo mộng
Kiêu hãnh lấp lánh ánh mặt trời
Hay lặng lẽ nằm buồn đáy biển
Cõi lòng ôi bất tận những ngổn ngang
Những âu lo, hạnh phúc và những điều lố bịch……..
Mắt buồn những ánh nhìn xa xăm
Là thiên tài, hay kẻ vĩ cuồng tự mãn?
Không cần thế đâu, tất cả vô cùng đơn giản
Chỉ vì giọt là ngốc mà thôi
Giọt rồi có hoá kiếp
Xin hãy vô tư, chân thành và can đảm
Cuộc sống rồi sẽ qua đi không thể nào níu giữ
Hãy là chính em, và sống đủ, sống trọn vẹn
Hãy khát khao điều giản dị biết cười

Và tất cả mãi mãi lãng quên.

URL: http://khanhhan.wordpress.com

“Trường giang sóng sau xô sóng trước”

Đó là lời nhận xét của thằng Paul khi nó đọc blog của em tui, saoly.
Hồi tết năm nay, về nhà, thấy em tui ngồi buồn một mình, giới thiệu cho nó wordpress, và làm một tài khoản mới. Lúc đầu, nó định sử dụng blog này để “kinh doanh” cho thuê báo trong trường của nó (tiền, tiền, tiền $$$…thật đúng là nó!). Nhưng rồi một thời gian, tui cũng không để ý blog này, vì nghĩ rằng nó sẽ chẳng làm nên trò trống gì.
Tối hôm qua, thằng Paul nhắn tin khen cái blog quá trời.
Blog này mới làm nên nội dung không nhiều, nhưng có một bài thơ nó tự sáng tác, làm tui thấy hãnh diện vô cùng, ít ra trong gia đình cũng có thêm một người nữa giống mình (ngoài papa…giống hơn 90%).
Tui rất muốn các bạn ghé thăm và cho vài comment động viên nó, nhớ ghé thăm nhé.

Địa chỉ của blog là: http://khanhhan.wordpress.com. Ah! có cả hình của nó nữa đấy! Em tui khá xinh! (lại hãnh diện nữa rồi!!!)