-
Được đọc nhiều nhất
Chủ đề
- Âm nhạc (8)
- Công nghệ thông tin (16)
- Giáo dục (3)
- Khoa học – Công nghệ (1)
- Một chút suy nghĩ (32)
- Sách hay (5)
- Thể thao (2)
- Thơ văn (23)
- Uncategorized (37)
- Vui vui (11)
- Y khoa (4)
-
Comment mới nhất
mergi trong bài AFB (+) hay Bk(+) binhkute trong bài 发现 – Fa Xian (Phát Hiện)… thanhgo trong bài Ngành Y – như tôi đã… HH trong bài Ngành Y – như tôi đã… HHH trong bài Đời là cái đinh, tình là cái q… -
Bài viết mới
Category Archives: Y khoa
Tôi học y khoa được 5 năm rồi, trong thời gian qua tôi đã đi qua tất cả các khoa trong lãnh vực này, học tất cả các môn liên quan (và có những môn chẳng liên quan tí nào). Còn 1 năm nữa là tốt nghiệp (năm cuối hứa hẹn đẫm máu), từ trước đến giờ mỗi khi nghe bạn bè đi du học hay làm được chuyện gì hay hay là tôi lại nổi máu ghen tị và luôn tự hỏi nếu ngày trước tôi không học Y mà chuyển sang học bách khoa thì bây giờ tôi sẽ ra sao nhỉ, đã có bao nhiêu cuộc phiêu lưu mà tôi đã bỏ lỡ (biết đâu đấy, bên kia dãy núi chẳng phải là một mỏ vàng mà chỉ là món bắp rang bơ thôi (trích từ phim Click (2006))). Tôi không viết nhiều về Y khoa bởi vì thực ra tôi chưa có một trăn trở nào về ngành Y cả. Đã đến lúc để tôi cảm ơn tất cả những điều đã trải qua và tận hưởng những gì mình đang có
Tôi xin cảm ơn:
Xin cảm ơn những ngày đầu bỡ ngỡ, cảm ơn những người bạn đã làm quen với tôi, cảm ơn ghế đá sân trường, hành lang khoa sinh lí đã làm nơi tôi trải chiếu ngủ trưa (lúc đó tôi còn ở nhà trọ), cảm ơn thư viện bật máy điều hòa lạnh ngắt không cho đem sách vào, nhưng sách thư viện thì rất tuyệt
Cảm ơn những người đã bị tôi cưa ổ khóa hộp school-box mà không cưa lại
Cảm ơn ông cụ đã hiến xác cho tôi mổ trong giờ giải phẫu (tôi được mổ chi trên)
Cảm ơn những đêm trực trường nhậu nhẹt say xỉn đầy kỉ niệm, đã có vài mối tình trong tổ tôi xuất phát từ những buổi trực trường này
Cảm ơn thầy Sơn đã dụ dỗ, hứa hẹn làm cho tôi theo đuổi môn tiếng Pháp (đến cuối năm thứ 3 thì tôi từ bỏ)
Cảm ơn những giảng viên giảng dở ẹt, dở tệ nạn, dở đến nỗi tôi nghĩ những người này cần phải đi học lại môn tiếng Việt và môn nói trước công chúng (đó là một trong những lí do tôi bắt đầu viết blog này)
Cảm ơn những giờ đi học trong đại giảng đường nóng không thể tả, buồn ngủ không thể tả và cô đơn không thể tả
Cảm ơn những thầy cô bên khoa khoa học cơ bản và những khoa y học cơ sở đầy nhiệt huyết, kiến thức uyên thâm và kĩ năng vẽ hình siêu đẳng, đã làm tôi thay đổi quan niệm về nghề đi dạy
Cảm ơn những bộ môn soạn giáo trình bát nháo, bỏ bê sinh viên, cảm ơn cách tổ chức thi còn nhiều bất cập và cảm ơn cách phân công không công bằng.
Cảm ơn thầy Xuân bên phòng đào tạo đã tâm sự với tôi những bất cập trong giáo dục đại học.
Cảm ơn khoảng thời gian mà buổi sáng nào tôi cũng buồn ngủ, bất kể là đang ở bệnh viện hay trên giảng đường.
Cảm ơn những ngày cúp giờ lâm sàng đi chơi Empire (tôi chơi trò này nhiều nhưng chưa thể gọi là cao thủ được)
Cảm ơn tất cả bệnh nhân đã có lòng cho tôi khám bệnh (dù biết rằng tôi chẳng giúp ích được nhiều), cảm ơn tất cả những cô gái đã cho tôi khám bụng
Cảm ơn những ánh mắt kì thị, xua đuổi của bệnh nhân cũng như người nhà bệnh nhân. Cảm ơn tất cả những bệnh nhân cũng như điều dưỡng đã lợi dụng tôi như một tay sai việc vặt.
Cảm ơn tất cả những thai phụ mà tôi đã khám và đỡ đẻ
Cảm ơn anh Trung đã đuổi cổ tôi ra khỏi phòng mổ vì tôi rửa tay không sạch và không biết mặc đồ mổ (bệnh viện mới thay mẫu đồ mổ, tôi chưa quen) nhưng sau đó lại gọi tôi vào, vừa mổ vừa chỉ dẫn cho tôi những thủ thuật đi vào ổ bụng cũng như tất cả những vị trí giải phẫu cần biết của một cuộc mổ sanh
Cảm ơn tất cả những em bé đã cho tôi khám bệnh, cảm ơn em bé vừa kéo áo cho tôi khám vừa nói với đôi mắt tròn to “vì sao chú lại giả làm bác sĩ”, cảm ơn tất cả những bà mẹ có con đã cho phép tôi khám. Cảm ơn ánh mắt biết ơn của bà mẹ mà hôm trước tôi đã đấu tranh thuyết phục bác sĩ bệnh viện cho bé đi thụt tháo.
Cảm ơn những buổi tối đi trực, những phiếu ăn ca 3 của Chợ Rẫy. Cảm ơn tủ lạnh sữa uống miễn phí trong khoa phẫu thuật Chợ Rẫy, tủ lạnh chứa sọ người. Cảm ơn những bệnh nhân mà tôi đã tham gia mổ (dù không biết sự hiện diện của tôi), cảm ơn những cuộc mổ kéo dài 6 tiếng rã rời, cảm ơn những đêm thức trắng trong phòng mổ và khoa cấp cứu. Cảm ơn cái cảm giác sáng suốt yên bình, cái cảm giác như đấng tối cao đang hiện diện cùng ta trong những đêm như thế.
Cảm ơn tất cả những người đã gây thương tích cho mình (dù có chủ ý hay không có chủ ý) mà tôi đã tham gia xử lí. Cảm ơn ánh mắt hình viên đạn của cậu bé tuổi teen sau khi bị tôi khâu kín mít mười mấy mũi mà không có thuốc tế (nếu sau này tôi có nhỡ làm chết bệnh nhân cũng không cắn rứt bằng cảm giác này)
Cảm ơn những góc khuôn viên bệnh viện đẹp không thể tả, cảm ơn phòng mổ Chợ Rẫy làm tôi liên tưởng đến một công ty công nghệ cao. Cảm ơn thư viện và máy tính nối mạng của Chợ Rẫy
Cảm ơn những người bạn ngoại quốc đã thực tập cùng tôi, mở rộng tầm nhìn của tôi thêm một chút về thế giới y khoa bên ngoài
Cảm ơn thầy Thông bên khoa pháp y đã gợi ý cho tôi một con đường, một hướng đi hay là một tầm nhìn mới.
Cảm ơn những ngày nằm lười ở kí túc xá, cúp giờ giảng. Cảm ơn những buổi tối chỉ có mình tôi trong phòng. Cảm ơn những cuối tuần cô đơn vô hạn
Cảm ơn những buổi chiều lũ bạn xôn xao khi có thông báo dán điểm ở trường, còn tôi thì đứng ngồi không yên, không dám đi coi điểm.
Cảm ơn những cặp học bài chung, ăn ngủ chung (thường là bồ bịch nhau hoặc không) đã làm tôi thay đổi quan niệm về team work (nhưng đến giờ tôi vẫn học một mình)
và cuối cùng, tôi xin cảm ơn cái danh tiếng ngành y đã giúp cho cái sự tán gái của tôi trôi chảy đến không ngờ (tôi chỉ cần nói “anh học bên y khoa” thôi là đã có 5 điểm rồi ^^)
5 năm rồi
Đã quá nhiều năm trôi qua kể từ khi tôi đi khỏi nhà
Ôi, những ngày tháng này đang làm cho ta say.
Nói thật với tôi nhé, bạn sợ bệnh nào nhất trên đời này? AIDS hả (nó nổi tiếng quá mà)? Cúm gia cầm chăng (tuy đến nay chẳng có mấy ai chết vì nó)? Hay đái tháo đường (bạn có muốn bị cưa chân không, ăn uống kiêng khem không)? Hay là tăng huyết áp (kẻ giết người thầm lặng).
Tôi cũng sẽ nói thật với bạn, tôi, một sinh viên y khoa, sợ bệnh nào nhất. Đó là bệnh lao kháng thuốc. Hãy nghe tôi phân tích nhé, nếu bị nhiễm HIV, bạn sẽ được chính phủ “bảo kê”, bệnh tình của bạn sẽ chỉ có bạn biết mà thôi, và còn lâu mới chết, biết đâu đấy chỉ vài năm nữa thôi có một thằng điên nào đó từ một xó xỉnh nào đó tìm ra được phương pháp điều trị căn bệnh này. Nếu nhiễm lao, mọi người sẽ đều biết, bệnh lao đã là bệnh chữa được hơn 60 năm nay rồi, nhưng từ đó đến nay, vi trùng lao luôn kháng hết loại thuốc này đến loại thuốc khác, và nếu không may, con vi trùng của bạn thuộc diện “cao thủ võ lâm”, viết di chúc và nhận mặt tổ tiên để sau này khỏi bỡ ngỡ là điều nên làm trước tiên. Bạn sẽ có khoảng một năm để suy nghĩ về cái “luật nhân – quả” chó chết nào đó và luôn tự hỏi rằng kiếp này mình không làm điều gì phải hổ thẹn, tại sao ta lại nhận “quả” này. Nếu bị cúm gia cầm, bạn sẽ được xếp vào hạng “thượng khách – VVVIP”, cái chết đến một cách mau chóng và bạn sẽ không có thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Người bị đái tháo đường sẽ ăn uống kiêng khem một cách khổ hạnh, bệnh lao sẽ không phải kiêng khem gì cả nhưng bạn sẽ chẳng còn sức để nhấc cái muống lên đến miệng, cổ họng bạn lúc nào cũng nhầy nhựa, chỉ chực ho cả hai lá phổi ra ngoài mà thôi. Bị tăng huyết áp, bạn cũng sẽ phải kiêng nhiều thứ, có thể đột tử bất kì lúc nào và phải uống thuốc suốt đời. May quá, bệnh lao sẽ chỉ uống một nắm thuốc vào mỗi buổi sáng mà thôi, rồi cả ngày hôm đó bạn ngồi ngồi ngồi và suy nghĩ, sẽ chẳng có ai đến thăm bạn, nhắc đến tên bạn là họ phẩy phẩy tay và quay mặt đi chỗ khác như sợ bạn sẽ ho vào mặt họ. Như thế đã đủ chưa nhỉ?
Tại sao hôm nay tôi lại nói thật? Bởi vì tôi đang sợ. Tôi, một người đã từng nhiễm lao, một đứa trẻ 5 tuổi phải uống cả nắm thuốc mỗi buổi sáng, cảm giác nhầy nhựa yêu yếu đang xâm chiếm cơ thể, cái nhìn thương hại của mọi người. Nhiều năm sau đó, bố tôi vẫn còn toát mồ hôi mỗi khi nhắc đến từ “lao”, ông sợ nhất cái gì, ông sợ kí hiệu “φ” – kí hiệu của bệnh lao, mà ngày nay chúng tôi dùng AFB(+) hay Bk(+). Tội nghiệp ông già! Tôi vẫn còn nhớ nắm thuốc mà tôi uống mỗi buổi sáng đều phải mua vào chiều hôm trước, đơn giản vì ông không có tiền, phải mua thuốc cho tôi ngày một.
Từ đầu tháng đến nay, đã có 3 người trong kí túc xá của tôi đã bị phát hiện nhiễm lao kháng thuốc. Đầu tiên là thằng Minh Dương, nó bị 5 tháng nay rồi nhưng ngoan cố không điều trị điều đặn, nó chơi thân với thằng Minh mập, mà Minh mập lại là bạn cùng tổ với tôi. Thứ hai là con Hà ở phòng 225A tổ 7, nó cùng tổ với Ánh Mai bồ thằng Thắng nheo cùng phòng với tôi, hơn nữa Hà ở cùng phòng với con Thảo bồ thằng Tuấn cùng phòng với tôi, mà thằng Tuấn lại khoe với tôi là vừa mới hôn được con Thảo mới chết chứ! Thứ ba là thằng Vũ ở 409C, cùng dãy nhà C với tôi, thế nào mà tôi chẳng hít vài con trực trùng của nó. Vậy là tôi đều có liên hệ ít nhiều đến 3 dòng lao mới xuất hiện ở kí túc xá.
Việc này không phải chỉ riêng tôi sợ mà tất cả bạn bè tôi đều sợ, mấy hôm nay chúng gặp nhau là chỉ bàn về chuyện này, hôm trước đi nhậu sinh nhật thằng Phước và bé Hường chúng chỉ nói về chuyện lao làm tôi ăn mất cả vui. Chúng tôi không đứa nào dám lại gần phòng của những đứa bị lao, cắt đứt quan hệ với chúng, không dám thức khuya học bài sợ sẽ đuối sức. Tôi thấy mình yếu đuối và tàn nhẫn.
Đã mấy năm ở trường y và ở kí túc xá này rồi, tôi mới thấy nhiều trường hợp mắc bệnh lao như vậy. Thực sự nếu Binladen muốn khủng bố tinh thần một dân tộc nào đó, bệnh than không phải là một phương pháp hay, mà nên đưa vài chục con bệnh lao kháng thuốc, thả chúng vào một thành phố đông dân nào đó có lẽ sẽ hay hơn nhiều.
Hôm nay, gần cuối tháng 11 rồi mà tôi vẫn chưa có một bài viết nào trong tháng, một phần cũng do quá bận cho những việc khác.
Thôi thì up lên một vài bài viết trình sermina mà tôi viết cho tổ 15 của mình từ đầu năm tới nay, hi vọng có thể phổ cập một ít kiến thức y học cho mọi mgười:
1. Lao hạch
Nêu những đặc tính cơ bản của bệnh lao hạch, dịch tễ học, cơ chế bệnh sinh, các đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng, trong bài còn có một tình huống lâm sàng mà tôi rất lấy làm tâm đắc
Tại về tại đây
2. Sơ cấp cứu bệnh nhân chấn thương sọ não ngoài đường phố
Cái này quan trọng à, bạn đang đi trên đường, bỗng có một vụ tai nạn giao thông xảy ra, chỉ có một mình bạn ở đó, bạn biết rằng mình phải làm cái gì đó trước khi đội cứu hộ đến, nhưng cụ thể là phải làm cái gì (và không được làm gì). Hy vọng tài liệu này sẽ giúp ích cho bạn, và biết đâu đấy có thể phải áp dụng nó trong nay mai thôi.
Tải về tại đây
3. Khám thần kinh
Cái này thì hơi chuyên khảo quá rồi, có lẽ chỉ phù hợp cho những ai thực hành y khoa. Nó là những phương pháp khám thần kinh được chuẩn hóa thống nhất trên toàn thế giới.
Tải về tại đây
